h1

Cánh bướm (Le Papillon)

25/10/2009

“Vì sao con gà lại đẻ trứng
Để trứng lại nở thành gà
Vì sao những cặp tình nhân lại hôn nhau?
Để những đôi chim câu hát gù gù
Vì sao những bông hoa đẹp lại héo tàn?
Vì đó làm nên sự duyên dáng của hoa
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.

Vì sao lửa lại đốt cháy gỗ?
Để sưởi ấm trái tim chúng ta
Vì sao sóng biển lại lùi xa?
Để người ta gọi chúng trở lại
Vì sao mặt trời lại biến mất?
Đó làm nên vẻ đẹp của mặt trời
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.

Vì sao con sói lại ăn thịt cừu?
Vì con sói muốn mình no bụng
Vì sao có thỏ và rùa?
Vì chạy nhanh có để làm gì đâu
Vì sao thiên thần lại có cánh?
Để chúng ta tin vào ông già Noel
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.

Cháu có thích chuyến đi này không?
Có ạ, nhiều lắm
Cháu có thấy nhiều cái thú vị không?
Cháu chưa thấy những con châu chấu
Con châu chấu! Tại sao lại là châu chấu?
Và những chú chuồn chuồn nữa
Để lần sau được không?
Dạ được ạ.

Cháu hỏi ông chuyện này được không?
Chuyện gì vậy?
Ông cháu mình tiếp tục, nhưng lần này ông hát đấy
Không có chuyện đó đâu
Cháu xin ông đấy
Không và không
Đi đi ông, khổ cuối rồi mà
Cháu có thấy là cháu hơi quá rồi không!

Vì sao con tim lại đập “tic tac”?
Vì mưa rơi “flic flac”
Vì sao thời gian lại trôi nhanh thế?
Vì có gió đến thăm thời gian
Vì sao cháu lại nắm tay ông?
Vì đi với ông cháu rất thích
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.”

Le papillon (Claire Bouanich/Michel Serrault)

Câu chuyện kể về một nhà sưu tập những cánh bướm và một cô bé đi tìm một cánh bướm lạ trên vùng núi Vercors của Pháp để thực hiện lời hứa với người con trai xấu số của ông. Nhà sưu tập là một ông già cô độc sống trong một căn hộ nhỏ ở một khu chung cư. Trong căn hộ của ông, ông sưu tầm đủ các loại bướm, những cánh bướm chấp chới đủ màu sắc nhưng bên trong tâm hồn ông chỉ là một màu đen u tối.

Một ngày kia, một cô bé xuất hiện trước của nhà ông, cô bé bị mẹ bỏ rơi, lạc lõng như một cánh bướm. Cô gái bé nhỏ với đôi mắt mở to và hai bím tóc nâu. Cuộc sống của ông dường như bị đảo lộn từ khi có sự xuất hiện của cô bé. Cô bé làm khuấy động cuộc sống vốn dĩ trầm lặng của ông bằng những câu hỏi tò mò về thế giới xung quanh mình. Trái tim chai sạn vì khổ đau đã làm cho ông không nhận ra đôi mắt ngân ngấn nước, những giây phút hờn dỗi của trẻ con . Đối với ông, cô bé như một sự quấy rối khó chịu.

“Ông ơi! Sự khác nhau giữa một giấc mơ và một cơn ác mộng là gì ạ?
- Ác mộng là khi giấc mơ trở nên tội tệ.
Tại sao người ta gọi giấc mơ xấu là ác mộng?
- Ông không biết. Trẻ con cũng giấc như một giấc mơ. Đến khi chúng lớn lên, chúng trở thành ác mộng…”

Ngày qua ngày, cô bé như dòng suối trong mát, thấm dần lên mảnh đất khô cằn, đem lại cho ông lão niềm vui và hi vọng. Và ông, ông cũng mang trong mình một hi vọng. Hi vọng một ngày nào đó ông sẽ tìm thấy cánh bướm Isabella để thực hiện lời hứa với người con trai xấu số của mình. Anh cũng từng giống như ông, đi khắp nơi trên thế giới để tìm kiếm những cánh bướm. Nhưng rồi một căn bệnh đã cướp anh khỏi cuộc sống. Trong suốt những năm chịu đựng khổ sở, anh chỉ mong một lần nhìn thấy một cánh bướm – cánh bướm Isabella. Ông đã tìm kiếm suốt 3 mùa xuân để rồi ngay cả khi anh ra đi, ông vẫn tiếp tục tìm kiếm. 28 năm so với vòng đời chỉ có 2 ngày của 1 con bướm thật dài nhưng so với thời gian vĩnh hằng cũng chỉ như một cái chớp mắt.

“Ông ơi! Tại sao con người lại phải chết!
- Cô bé muốn biết tuốt à, cái chết cũng như một phần của cuộc sống.
Đến năm 2025, con người sẽ sống đến 150 tuổi ông ạ.
- 150 tuổi cũng chỉ là một giây lát, giống như một cánh bướm thấp thoáng bay qua mà thôi”

Thế rồi một ngày, ông lão quyết định lên vùng núi Vertos để tìm kiếm cánh bướm Isabella, nhưng không thể để cô bé ở nhà được, thế là cô bé trở thành người bạn đồng hành bất đắc dĩ với ông lão. Cả thế giới như mở ra trước mắt với cô bé, cô bé thích thú và tò mò với tất cả các thứ cô nhìn thấy trên đường.

“Ông ơi, hoa có biết yêu như con người không?
- Hoa cũng có hoa đực, hoa cái nhưng chúng không thể di chuyển như con người được. Nên những con bướm đã làm điều đó giúp chúng.
Những cánh bướm là người đưa những bức thư tình cho hoa đực và hoa cái à ông?
- Đúng rồi, cánh bướm là người đưa những bức thư tình, là người vận chuyển tình yêu”

Mỗi câu chuyện là một bài học. Có những câu chuyện làm cô bé vui, nhưng cũng có những câu chuyện khiến cô bé buồn.

“Ông ơi, những đứa trẻ sớm bị từ bỏ thì chúng sẽ đi đâu?
- Ông không biết. Có lẽ là không nơi nào cả.
Thật tội cho chúng”

Nhưng dường như, chính từ những câu chuyện đó, chính từ những sự thơ ngây, trong sáng của cô bé lại làm cho ông lão dịu đi phần nào. Vào cái ngày ông tìm thấy cánh bướm Isabella cũng là ngày cô bé tìm được hạnh phúc của mình.

“Cháu là một người mẹ tồi. Cháu phải làm thế nào với con bé đây ông?- Cháu hãy nói với con bé là cháu yêu nó.
Con bé biết điều đó mà.- Nếu nó biết, nó đã không làm những việc như vừa rồi. Chỉ 3 từ đơn giản đó thôi. Cháu hãy tới ôm và nói với nó…”

Rồi cũng đến ngày cánh bướm Isabella ra đời! Từ kén bướm xanh ngắt, một cánh bướm trắng chấp chới bay lên, như một vì sao trong bầu trời đêm.

“Nó sẽ bay đến đâu hả ông?
Ông cũng không biết nữa! Có lẽ đến nơi mà có 1 người vẫn luôn chờ đợi nó”

Phải! Cánh bướm bay đến một nơi mà người con trai đã chờ đợi nó gần 20 năm. Cánh bướm đem đến cho anh hy vọng và đem theo cả tình yêu của một người cha vẫn luôn thương nhớ về đứa con của mình.

Bạn hỡi! Nếu muốn gửi tình cảm của bạn tới người mình yêu, hãy nhờ một cánh bướm. Bởi những cánh bướm là người đưa những bức thư tình, là người vận chuyển tình yêu, mang tình yêu của bạn đến cho người ấy và cũng mang tình yêu của người ấy đến cho bạn.

Một ca khúc thật sự dễ thương trong phim

Chân lý là hạnh phúc luôn bắt đầu từ những điều giản dị tới không ngờ

Con người đôi khi quá rắc rối. Tự mình tạo ra những rắc rối từ ngay trong suy nghĩ. Có một câu hỏi mà nhiều người thường hỏi nhau và cũng thường tự hỏi mình. Ấy là “ý nghĩa của cuộc sống là gì?”.

Một lúc nào đó người ta sẽ trở nên quá mỏi mệt với những định nghĩa, với quá nhiều điều cần xắp xếp hoặc gọi tên. Và có một nỗi hoài nghi, lẫn lộn giữa những định nghĩa mà mỗi người đặt ra hoặc tình cờ học được.

Đôi khi nên đơn giản hơn phải không? Ấy là chúng ta đang có cuộc sống và chúng ta sống, sống một cách trọn vẹn trong nó. Điều đó mang lại nhiều ý nghĩa. Cuộc sống vốn đa dạng, và biến đổi luôn luôn. Tự nó lựa chọn những định nghĩa cho riêng nó. Chúng ta sẽ đi qua từng khoảnh khắc trong đó, tuân theo những định nghĩa vô hình đó. Mỗi người có một cách trải nghiệm riêng cho bản thân. Cũng như cách mỗi người nhâm nhi hương vị cuộc sống – không ai giống ai và chỉ có những cảm giác, từng người tự hiểu cho riêng bản thân mình.

Có một cô gái vô cùng dễ thương đã nói về ý nghĩa cuộc sống như thế này: cô ấy không biết ý nghĩa của cuộc sống là gì vì ít khi cô ấy suy nghĩ về điều đó. Cô ấy cứ sống, cứ yêu thương và điều đó khiến cô ấy thấy hạnh phúc. Có lẽ như thế là chưa đủ nhưng cô ấy thấy hạnh phúc.

Còn có một người khác nữa nói về ý nghĩa cuộc sống rằng nó nằm ở mục đích sống.

Thật ra có điều gì khác nhau giữa những câu trả lời ấy đâu. Chỉ là mỗi người tự lựa chọn cho mình một cách sống, một ý nghĩa riêng, một sắc thái riêng…

Và cuối cùng, có một câu nói rất hay: “Nhìn bề ngoài thì cuộc sống có vẻ vô nghĩa, nhưng chúng ta không thể không có nó”.

(Sưu tầm)

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.