h1

Cánh bướm (Le Papillon)

25/10/2009

“Vì sao con gà lại đẻ trứng
Để trứng lại nở thành gà
Vì sao những cặp tình nhân lại hôn nhau?
Để những đôi chim câu hát gù gù
Vì sao những bông hoa đẹp lại héo tàn?
Vì đó làm nên sự duyên dáng của hoa
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.

Vì sao lửa lại đốt cháy gỗ?
Để sưởi ấm trái tim chúng ta
Vì sao sóng biển lại lùi xa?
Để người ta gọi chúng trở lại
Vì sao mặt trời lại biến mất?
Đó làm nên vẻ đẹp của mặt trời
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.

Vì sao con sói lại ăn thịt cừu?
Vì con sói muốn mình no bụng
Vì sao có thỏ và rùa?
Vì chạy nhanh có để làm gì đâu
Vì sao thiên thần lại có cánh?
Để chúng ta tin vào ông già Noel
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.

Cháu có thích chuyến đi này không?
Có ạ, nhiều lắm
Cháu có thấy nhiều cái thú vị không?
Cháu chưa thấy những con châu chấu
Con châu chấu! Tại sao lại là châu chấu?
Và những chú chuồn chuồn nữa
Để lần sau được không?
Dạ được ạ.

Cháu hỏi ông chuyện này được không?
Chuyện gì vậy?
Ông cháu mình tiếp tục, nhưng lần này ông hát đấy
Không có chuyện đó đâu
Cháu xin ông đấy
Không và không
Đi đi ông, khổ cuối rồi mà
Cháu có thấy là cháu hơi quá rồi không!

Vì sao con tim lại đập “tic tac”?
Vì mưa rơi “flic flac”
Vì sao thời gian lại trôi nhanh thế?
Vì có gió đến thăm thời gian
Vì sao cháu lại nắm tay ông?
Vì đi với ông cháu rất thích
Vì sao lại có quỷ dữ và thánh thần?
Để làm những kẻ tò mò lên tiếng.”

Le papillon (Claire Bouanich/Michel Serrault)

Câu chuyện kể về một nhà sưu tập những cánh bướm và một cô bé đi tìm một cánh bướm lạ trên vùng núi Vercors của Pháp để thực hiện lời hứa với người con trai xấu số của ông. Nhà sưu tập là một ông già cô độc sống trong một căn hộ nhỏ ở một khu chung cư. Trong căn hộ của ông, ông sưu tầm đủ các loại bướm, những cánh bướm chấp chới đủ màu sắc nhưng bên trong tâm hồn ông chỉ là một màu đen u tối.

Một ngày kia, một cô bé xuất hiện trước của nhà ông, cô bé bị mẹ bỏ rơi, lạc lõng như một cánh bướm. Cô gái bé nhỏ với đôi mắt mở to và hai bím tóc nâu. Cuộc sống của ông dường như bị đảo lộn từ khi có sự xuất hiện của cô bé. Cô bé làm khuấy động cuộc sống vốn dĩ trầm lặng của ông bằng những câu hỏi tò mò về thế giới xung quanh mình. Trái tim chai sạn vì khổ đau đã làm cho ông không nhận ra đôi mắt ngân ngấn nước, những giây phút hờn dỗi của trẻ con . Đối với ông, cô bé như một sự quấy rối khó chịu.

“Ông ơi! Sự khác nhau giữa một giấc mơ và một cơn ác mộng là gì ạ?
- Ác mộng là khi giấc mơ trở nên tội tệ.
Tại sao người ta gọi giấc mơ xấu là ác mộng?
- Ông không biết. Trẻ con cũng giấc như một giấc mơ. Đến khi chúng lớn lên, chúng trở thành ác mộng…”

Ngày qua ngày, cô bé như dòng suối trong mát, thấm dần lên mảnh đất khô cằn, đem lại cho ông lão niềm vui và hi vọng. Và ông, ông cũng mang trong mình một hi vọng. Hi vọng một ngày nào đó ông sẽ tìm thấy cánh bướm Isabella để thực hiện lời hứa với người con trai xấu số của mình. Anh cũng từng giống như ông, đi khắp nơi trên thế giới để tìm kiếm những cánh bướm. Nhưng rồi một căn bệnh đã cướp anh khỏi cuộc sống. Trong suốt những năm chịu đựng khổ sở, anh chỉ mong một lần nhìn thấy một cánh bướm – cánh bướm Isabella. Ông đã tìm kiếm suốt 3 mùa xuân để rồi ngay cả khi anh ra đi, ông vẫn tiếp tục tìm kiếm. 28 năm so với vòng đời chỉ có 2 ngày của 1 con bướm thật dài nhưng so với thời gian vĩnh hằng cũng chỉ như một cái chớp mắt.

“Ông ơi! Tại sao con người lại phải chết!
- Cô bé muốn biết tuốt à, cái chết cũng như một phần của cuộc sống.
Đến năm 2025, con người sẽ sống đến 150 tuổi ông ạ.
- 150 tuổi cũng chỉ là một giây lát, giống như một cánh bướm thấp thoáng bay qua mà thôi”

Thế rồi một ngày, ông lão quyết định lên vùng núi Vertos để tìm kiếm cánh bướm Isabella, nhưng không thể để cô bé ở nhà được, thế là cô bé trở thành người bạn đồng hành bất đắc dĩ với ông lão. Cả thế giới như mở ra trước mắt với cô bé, cô bé thích thú và tò mò với tất cả các thứ cô nhìn thấy trên đường.

“Ông ơi, hoa có biết yêu như con người không?
- Hoa cũng có hoa đực, hoa cái nhưng chúng không thể di chuyển như con người được. Nên những con bướm đã làm điều đó giúp chúng.
Những cánh bướm là người đưa những bức thư tình cho hoa đực và hoa cái à ông?
- Đúng rồi, cánh bướm là người đưa những bức thư tình, là người vận chuyển tình yêu”

Mỗi câu chuyện là một bài học. Có những câu chuyện làm cô bé vui, nhưng cũng có những câu chuyện khiến cô bé buồn.

“Ông ơi, những đứa trẻ sớm bị từ bỏ thì chúng sẽ đi đâu?
- Ông không biết. Có lẽ là không nơi nào cả.
Thật tội cho chúng”

Nhưng dường như, chính từ những câu chuyện đó, chính từ những sự thơ ngây, trong sáng của cô bé lại làm cho ông lão dịu đi phần nào. Vào cái ngày ông tìm thấy cánh bướm Isabella cũng là ngày cô bé tìm được hạnh phúc của mình.

“Cháu là một người mẹ tồi. Cháu phải làm thế nào với con bé đây ông?- Cháu hãy nói với con bé là cháu yêu nó.
Con bé biết điều đó mà.- Nếu nó biết, nó đã không làm những việc như vừa rồi. Chỉ 3 từ đơn giản đó thôi. Cháu hãy tới ôm và nói với nó…”

Rồi cũng đến ngày cánh bướm Isabella ra đời! Từ kén bướm xanh ngắt, một cánh bướm trắng chấp chới bay lên, như một vì sao trong bầu trời đêm.

“Nó sẽ bay đến đâu hả ông?
Ông cũng không biết nữa! Có lẽ đến nơi mà có 1 người vẫn luôn chờ đợi nó”

Phải! Cánh bướm bay đến một nơi mà người con trai đã chờ đợi nó gần 20 năm. Cánh bướm đem đến cho anh hy vọng và đem theo cả tình yêu của một người cha vẫn luôn thương nhớ về đứa con của mình.

Bạn hỡi! Nếu muốn gửi tình cảm của bạn tới người mình yêu, hãy nhờ một cánh bướm. Bởi những cánh bướm là người đưa những bức thư tình, là người vận chuyển tình yêu, mang tình yêu của bạn đến cho người ấy và cũng mang tình yêu của người ấy đến cho bạn.

Một ca khúc thật sự dễ thương trong phim

Chân lý là hạnh phúc luôn bắt đầu từ những điều giản dị tới không ngờ

Con người đôi khi quá rắc rối. Tự mình tạo ra những rắc rối từ ngay trong suy nghĩ. Có một câu hỏi mà nhiều người thường hỏi nhau và cũng thường tự hỏi mình. Ấy là “ý nghĩa của cuộc sống là gì?”.

Một lúc nào đó người ta sẽ trở nên quá mỏi mệt với những định nghĩa, với quá nhiều điều cần xắp xếp hoặc gọi tên. Và có một nỗi hoài nghi, lẫn lộn giữa những định nghĩa mà mỗi người đặt ra hoặc tình cờ học được.

Đôi khi nên đơn giản hơn phải không? Ấy là chúng ta đang có cuộc sống và chúng ta sống, sống một cách trọn vẹn trong nó. Điều đó mang lại nhiều ý nghĩa. Cuộc sống vốn đa dạng, và biến đổi luôn luôn. Tự nó lựa chọn những định nghĩa cho riêng nó. Chúng ta sẽ đi qua từng khoảnh khắc trong đó, tuân theo những định nghĩa vô hình đó. Mỗi người có một cách trải nghiệm riêng cho bản thân. Cũng như cách mỗi người nhâm nhi hương vị cuộc sống – không ai giống ai và chỉ có những cảm giác, từng người tự hiểu cho riêng bản thân mình.

Có một cô gái vô cùng dễ thương đã nói về ý nghĩa cuộc sống như thế này: cô ấy không biết ý nghĩa của cuộc sống là gì vì ít khi cô ấy suy nghĩ về điều đó. Cô ấy cứ sống, cứ yêu thương và điều đó khiến cô ấy thấy hạnh phúc. Có lẽ như thế là chưa đủ nhưng cô ấy thấy hạnh phúc.

Còn có một người khác nữa nói về ý nghĩa cuộc sống rằng nó nằm ở mục đích sống.

Thật ra có điều gì khác nhau giữa những câu trả lời ấy đâu. Chỉ là mỗi người tự lựa chọn cho mình một cách sống, một ý nghĩa riêng, một sắc thái riêng…

Và cuối cùng, có một câu nói rất hay: “Nhìn bề ngoài thì cuộc sống có vẻ vô nghĩa, nhưng chúng ta không thể không có nó”.

(Sưu tầm)

h1

Sad Angel – Hãy sống chậm lại để cảm nhận

23/10/2009

Sad Angel

(…)Sad Angel được xem là bản nhạc thành công nhất của Igor Krutoi. Không cầu kỳ, không tráng lệ bởi kĩ xảo hiện đại, Sad Angel chỉ đơn thuần ghi lại những hình ảnh rất đỗi thường nhật qua ánh mắt của người nhạc sĩ bên khung cửa sổ. Tất cả hiện lên sinh động và đầy xúc cảm.

Một cô gái đang chờ người yêu, ông lao công đường phố, người bán dạo, một cô gái xinh đẹp, một tên ăn cắp, người đàn ông sang trọng, một cô gái đang buồn chán, nhóm nhạc dạo… Những hình ảnh vốn rất quen thuộc ấy như mỗi mảnh ghép của cuộc sống, như mỗi nốt nhạc không thể khuyết trong bản hòa tấu của người nghệ sĩ tài hoa.

Xem và nghe Sad Angel, lòng người như trùng lại và suy nghĩ dường như chậm hơn. Những cung bậc cảm xúc như nối tiếp nhau: buồn, vui, hạnh phúc, chán nản, thất vọng, vui tươi, xót xa… của hàng loạt số phận mà người nhạc sĩ bắt gặp. Gác lại những bộn bề, toan tính của công việc, Sad Angel khiến trái tim mỗi người tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa ấy, nhưng kỳ thực lại giá trị hơn rất nhiều những thứ vật chất khác.

Cuộc sống là vô vàn những mảng màu lắp ghép, đôi khi, ta vô tình lãng quên những điều bình dị vốn rất quen thuộc xung quanh, để khi nhận ra, ta biết mình đã để tuột khỏi tay, rồi nuối tiếc, rồi tự chất vấn mình, tự dằn vặt rằng tại sao, tại sao…

Những niềm vui nho nhỏ, những nỗi buồn mang mác tiếp nối nhau, đan xen những giây phút ấm áp, tươi vui. Giai điệu lúc nhẹ nhàng, trôi nổi, lúc trào dâng, da diết cùng những hình ảnh sinh động và đầy ý nghĩa. Một bản nhạc không hề được sắp đặt, không tiêu tốn thời gian, chỉ vô tình được sáng tác trong một một quán nhỏ, vậy mà khi hình ảnh đã khép lại và âm thanh đã kết thúc, sao dư âm vẫn ám ảnh đến lạ lùng.

Nghe Sad Angel, cuộc sống đối với mỗi người thêm quý giá hơn biết bao nhiêu, từng phút giây, từng khoảnh khắc được trân trọng và cảm nhận kỹ càng hơn…

Từng nốt nhạc được viết ra như thăng hoa cùng cảm xúc của chàng nhạc sĩ về những cảnh đời trước mắt. Tiếng saxophone hòa lẫn tiếng piano nhịp nhàng và da diết. Không gian dường quán dường như tan biến, chiếc bàn nhỏ trở thành những phím đàn cho ngón tay người nhạc sĩ lướt tinh tế và đầy ngẫu hứng. Igor Krutoi đã diễn như chính con người ông, một nhạc sĩ bắt gặp những hình ảnh đời thường nhưng gợi suy tư, ghi lại bằng âm nhạc và biến thành khúc biến tấu mạnh mẽ, đánh thức những giác quan đang mệt mỏi về vòng xoáy cuộc đời.

Những khoảnh khắc đẹp trong video Sad Angel.
Sad Angel có không ít nụ cười, thậm chí giai điệu nhiều lúc rộn rã, hân hoan nhưng lắng lại sau cả bản nhạc dường như là những suy tư chất chứa, những băn khoăn, những dấu hỏi về cuộc đời, về khoảnh khắc ngắn ngủi không gọi thành tên. Sad Angel như một thông điệp “Hãy sống và cảm nhận”, nhắc nhở mỗi người đôi khi hãy để mình sống chậm hơn một chút để quan sát con người xung quanh, để lắng nghe những âm thanh rất đỗi thân thương, để tìm kiếm những vẻ đẹp bình dị, để gạn bớt những lo toan, vội vã trong tâm trí và để hi vọng về một ngày mai tươi mới.

Sad Angel gợi nhớ về lời dặn dò của nhà soạn nhạc Êđua Grigơ với cô gái có đôi mắt xanh trong tác phẩm Lẵng quả thông của nhà văn Pautopxki. “Cháu ạ, dù người ta có nói với cháu những gì đi nữa thì cháu hãy cứ tin rằng cuộc đời thật là kỳ diệu và tuyệt đẹp”. Sad Angel khiến người nghe thêm hi vọng, thêm yêu mến cuộc đời từ những điều gần gũi nhất.

Một tâm hồn héo úa gặp bản nhạc Sad Angel như tìm được nụ cười quý giá, như “bông hoa trắng ngần đã bừng nở trong tim”. Sad Angel nói riêng và Igor Krutoi nói chung đã mang tới những khoảnh khắc yên bình, những khoảng lặng suy tư về cuộc sống và niềm tin vào phía trước, bởi “luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống” (Katherine Logan).

Quỳnh Tấn

h1

Cinderella – Heartbreak Station

13/07/2009

Cinderella – Heartbreak Station

Heartbreak station – Cinderella

Sân ga vắng kẻ si tình rơi lệ
Đợi chờ ai trong nỗi nhớ mông lung
Để nỗi đau ngỡ đã thành quên lãng
Lại cháy lên những thao thức trong lòng

Ngoài khung cửa gió thổi về xao xác
Đám lá khô dạt tới cuối con đường
Chợt nao lòng, những gì ta ao ước
Đến rồi đi âm thầm tựa khói sương

Chuyến tầu cuối đã đưa người xa khuất
Bỏ lại ta một khoảng trống trong đời
Con đường mới với bộn bề kỷ niệm
Có nghĩa gì khi còn lại mình tôi

Mỗi ngày qua thêm chất chồng nỗi nhớ
Nuối tiếc hoài những dự định cho nhau
Năm tháng cũ cứ vô tình phai nhạt
Nhưng tro tàn có rũ bỏ được đâu

Và ta biết người sẽ không trở lại
Chẳng còn gì để giữ chặt trong tay
Tình yêu ấy như con tàu đã cũ
Chầm chậm lăn cho một chuyến cuối ngày…

(Bản dịch của Lily, 2002)
Waiting at the station
Tears filling up my eyes
Sometimes the pain you hide
Burns like a fire inside
Look out my window
Sometimes its hard to see
The things you want in life
Come and go so easily

She took the last train out of my heart ooo, ooo
She took the last train
And now I think Ill make a brand new start
She took the last train out of my heart

Watching the days go by
Thinking bout the plans we made
The days turn into years
Funny how they fade away
Sometimes I think of those days
Sometimes I just hide away
Waiting on that 9:20 train
Waiting on a memory

She took the last train out of my heart ooo, ooo
She took the last train
And now I think Ill make a brand new start
She took the last train out of my heart

My ladys on the fly and shes never coming back
My love is like a steam train rolling down the tracks yea, yea

She took the last train out of my heart ooo, ooo
She took the last train
And now I think Ill make a brand new start
She took the last train out of my heart

She took the last train ooo, out of my heart
She took the last train
And now I think Ill make a new start
Last train out of my heart

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.